lỡ làng

Học thuật
Thân thiện
Định nghĩa
  1. Tính từ:
    • Bỏ qua mất thời kỳ phù hợp, cơ hội thuận lợi: "Lỡ làng" diễn tả tình trạng đã để vuột mất một cơ hội tốt, một thời điểm thích hợp, thường dẫn đến sự tiếc nuối, nhất là trong chuyện tình duyên, hôn nhân hoặc sự nghiệp.
dụ sử dụng
  • Tính từ:
    • Duyên phận lỡ làng. (Chuyện tình duyên đã lỡ dở, không thành.)
    • ấy sợ lỡ làng cơ hội tốt nên đã nhận lời ngay. ( ấy sợ bỏ lỡ cơ hội tốt nên đã đồng ý ngay lập tức.)
    • Tuổi xuân lỡ làng, giờ nghĩ lại còn nhiều tiếc nuối. (Tuổi thanh xuân đã trôi qua một cách lỡ dở, giờ nghĩ lại còn nhiều điều tiếc nuối.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • "Lỡ làng duyên phận": cụm từ cố định thường dùng để chỉ việc tình duyên không thành, lỡ dở.

    • Câu chuyện lỡ làng duyên phận của họ khiến ai cũng xót xa. (Câu chuyện tình duyên lỡ dở của họ khiến ai cũng cảm thấy xót xa.)
  • "Sợ lỡ làng": cảm giác lo sợ sẽ bỏ lỡ một điều đó quan trọng.

    • Anh ấy vội vàng quyết định sợ lỡ làng thời cơ. (Anh ấy vội vàng quyết định sợ bỏ lỡ thời cơ.)
Biến thể từ gần giống
  • Lỡ dở (tính từ): dang dở, chưa trọn vẹn, thường đi kèm với "lỡ làng" (lỡ làng lỡ dở).

    • Công việc còn lỡ dở, chưa thể xong được. (Công việc còn dang dở, chưa thể hoàn thành được.)
  • Lỡ bước (động từ): chỉ việc đi sai hoặc muộn một bước, dẫn đến hậu quả đáng tiếc.

    • Chỉ một phút lỡ bước anh ấy hối hận cả đời. (Chỉ một phút sơ suất anh ấy hối hận cả đời.)
Từ đồng nghĩa
  • Bỏ lỡ: để vuột mất (cơ hội, thời cơ).
  • Lỡ mất: đánh mất đi (thường cơ hội) một cách đáng tiếc.
  • Vuột mất: để tuột khỏi tầm tay, không giữ được.
Từ trái nghĩa
  • Kịp thời: đúng lúc, đúng thời điểm.
  • Trọn vẹn: đầy đủ, trọn ven, không dang dở.
Thành ngữ liên quan
  • "Lỡ làng lỡ dở": thành ngữ nhấn mạnh sự dang dở, không trọn vẹn, đặc biệt trong chuyện tình cảm.

    • Mối tình đầu của họ cứ thế lỡ làng lỡ dở. (Mối tình đầu của họ cứ thế trở nên dang dở, không thành.)
  • "Lỡ thời lỡ vận": chỉ việc lỡ mất thời cơ, vận may.

    • Ông ta than thở mình lỡ thời lỡ vận nên làm ăn không khá lên được. (Ông ta than thở mình lỡ mất thời cơ nên làm ăn không khá lên được.)
  1. t. Bỏ qua mất thời kỳ phù hợp, cơ hội thuận lợi: Duyên phận lỡ làng.